Tìm theo chữ cái

A
B
C
D
E
F
G
H
I
J
K
L
M
N
O
P
Q
R
S
T
U
V
W
X
Y
Z
0
1
2
3
4
5
6
7
8
9
_

Danh sách truyện

Lượt xem: 129
Ngày tạo: 21-03-2010
Ông thầy đồ nọ vốn tính tham ăn. Bữa ấy có người mời đi ăn cỗ, thầy mới cho một cậu học trò nhỏ theo hầu.
Ðến nơi, thầy ngồi vào cỗ, bảo học trò đứng bên cạnh. Trông thấy trong mâm cỗ còn nhiều bánh trái, bụng no nhưng thầy lại muốn bỏ túi mấy chiếc.
Sợ người chung quang nom thấy thì mất thể diện, thầy mới cầm bánh thản nhiên đưa cho học trò, bảo:
- Này, con cầm lấy!
Vừa đưa, thầy vừa nháy ra hiệu bảo cất mang về cho thầy.
Cậu học trò không hiểu được cái nháy mắt thâm thuý của thầy, tưởng thầy cho thật, liền bóc ngay ra ăn.
Thầy nhìn thấy, giận lắm, nhưng giữa đông đủ mọi người, không dám mắng.
Ðến lúc ra về, thầy vẫn còn tiếc mấy cái bánh, muốn kiếm cớ để trả thù học trò.
Khi hai thầy trò đang cùng đi ngang nhau, thầy bèn giận dữ mắng học trò:
- Mày là anh em bạn với tao hay sao mà dám đi ngang hàng với tao?
Trò sợ, vội vàng đi nhanh lên trước. Thầy lại gắt:
- Mày là bố tao hay sao mà dám đi trước tao?
Trò tụt lùi lại sau. Thầy lại quát:
- Tao có phải là thằng tù đâu mà mày phải đi sau áp giải.
Trò ngơ ngác quay lại tưa:
- Bẩm bẩm, con đi thế nào thầy cũng mắng, vậy xin thầy bảo cho con nên thế nào cho phải ạ?
Thầy chẳng ngần ngại gì nữa, hầm hầm bảo:
- Thế bánh tao đâu...?
Lượt xem: 123
Ngày tạo: 22-03-2010
Ông thầy kia thấy đứa học trò nhỏ cầm cái bánh bàng. Thầy rằng: "Mầy đem đây tao làm cái trăng khuyết cho mầy coi".
Thằng nhỏ không dè đưa cái bánh cho thầy, thầy cắn phứt hết nửa cái, rồi nói rằng: "Ðể tao làm trăng lặn cho mầy coi!".
Thầy vừa há miệng cắn bánh, thằng nhỏ nóng ruột lấy tay đập lại, lờ thầy cắn nhầm tay, nó khóc. Thầy dỗ rằng: "Thôi thôi, bữa nay tao tha mầy học.
Về nhà có hỏi thì mầy nói bị chó cắn nhầm tay nhé!".
Lượt xem: 105
Ngày tạo: 23-03-2010
Một cậu ấm ngồi học ra rả suốt đêm. Con bò nghe tiếng than thở với con gà.
- Nó bắt đầu đi thi, thì mày chết, nó thi đỗ thì tao chết.
Con gà nói:
- Anh không biết, chứ tôi thì tôi biết nó. Này, nó học như anh, nó viết như tôi, chắc không dám vác lều chõng vào trường thi đâu mà sợ!
Lượt xem: 125
Ngày tạo: 25-03-2010
Có một thằng bé ngu tối quá. Mẹ nó đem gửi ở nhà ông thầy cho nó học.
Thầy dạy nó câu gì, nó cũng không nhớ, bảo nó cái gì, nó cũng đều quên.
Dạy mãi, mới biết được: cái ống nhổ, cái hoả lò, và cái cấp thiêu (ấm con đun nước) còn ngoài ra chẳng biết một tí gì nữa.
Một hôm, có ông Ðề là bạn của ông thầy dạy học, đến chơi nó cũng không chào. Ông thầy mới mắng:
- Cụ Ðề là bạn tao, thì cũng như tao. Sao cụ ấy đén chơi mà mầy không chào? Thế là vô phép. Hễ bận sau mầy thấy cụ ấy thì mầy phải chắp tay lại mà chào: Lạy cụ Ðề ạ! Nhớ chưa?
Thằng ấy xin vâng.
Từ ngày ấy, hễ thấy ông Ðề đến, thì nó chắp hai tay lại, chào: "Lạy cụ Ðề ạ!". Bận nào cũng thế.
Một hôm nó về chơi nhà. Mẹ nó muốn thử xem con học hành tấn tới thế nào, mới đi lấy cái điếu đem ra hỏi con rằng: - Cái này là cái gì?
Thằng bé nói: Cái ống nhổ!
Mẹ nó chán quá, lại lấy cái ấm bình tích, hỏi nó:
- Cái nầy là cái gì?
Nó trả lời: Cái hoả lò!
Giận lắm, lấy cái cơi trầu, hỏi nó: - Cái nầy là cái gì?
Nó trả lời: - Cái cấp thiêu.
Mẹ nó điên ruột, tốc ngược váy lên, hỏi gắt rằng:
- Thế thì cái này là cái gì?
Thằng bé chắp hai tay lại, mà chào rằng: - Lậy cụ Ðề ạ!
Lượt xem: 116
Ngày tạo: 26-03-2010
Có ông thầy đồ dốt, nhưng lại muốn học trò đến đông học nên hay xổ chữ.
Ai đến chơi ngồi chuyện là ông ta tìm cách hỏi cho được vài câu chữ nho, tuôn ra hàng tràng nhưng "chi hồ giả dã", ra vẻ ta đây học thông, lắm chữ.
Bà vợ ở trong nhà, nghe mãi, sốt ruột, một hôm, ngồi ăn cơm khẽ bảo chồng:
- Ông ạ! Ông có một dúm chữ thì để làm lưng làm vốn, chứ gặp ai ông cũng vung vãi ra như thế, còn gì nữa mà làm ăn.
Ông ta mắng vợ:
- Bà biết gì mà nói! chữ của thánh hiền có phải như tiền bạc đâu, cứ tiêu là hết. Với lại đó là mấy chữ lẻ, còn vốn của tôi thì tôi xếp trong bụng này kia mà. Tôi chỉ tiêu những chữ lẻ đấy chứ!
Lượt xem: 110
Ngày tạo: 27-03-2010
Anh nọ dốt đặc cán mai, thấy các ông già bà cả mang kính xem sách, bắt chước ra chợ hỏi mua một đôi. Vào hiệu, bảo chủ hiệu đem ra cho anh ta chọn.
Anh ta đeo kính vào, lấy cuốn lịch đem theo ra xem, xem xong lại bảo chủ hiệu cho chọn đôi khác. Chủ hiệu chiều ý, chọn cho anh ta năm sáu đôi, nhưng đôi nào anh ta cũng không ưng ý. Chủ hiệu bèn chọn một đôi tốt nhát trong hiệu đưa ra. Anh ta đeo vào, lại lấy cuốn lịch ra xem, vẫn lắc đầu chê xấu. Chủ hiệu lấy làm lạ, liếc thấy anh ta cầm cuốn lịch ngược mà xem,
sinh nghi, liền hỏi:
- Sao đôi nào cũng chê xấu cả?
Anh ta đáp:
- Xấu thì bảo xấu chứ sao! Kính tốt thì tôi đã xem chữ được rồi!
Chủ hiệu nói:
- Hay là ông không biết chữ?
Anh ta đáp:
- Biết chữ thì đã không cần mua kính.
Lượt xem: 114
Ngày tạo: 28-03-2010
Tại một trường thi, các quan trường chấm bài xong, đem bài nột cho quan chủ khảo. Ðang khi quan chủ khảo sắp bài, lờ đánh "rắm". Các quan trường đứng xung quanh đưa mắt nhìn nhau. Quan chủ khảo nói chữa thẹn: "Hạ khí
thông". Một quan trường lên tiếng "dạ".
Quá trưa, quan chủ khảo vừa ngủ dậy thì cái ông quan trường nhanh nhảu lên tiếng dạ ấy, đến thưa:
- Dạ, bẩm cụ lớn, tôi đã lần được bài của Hạ khí Thông rồi. Văn không được hay lắm nhưng nhìn toàn bài cũng được ạ. Cụ lớn đã có lòng...
Quan chủ khảo ngớ người ra, không ngờ sự thể lại đến nỗi này.
Lượt xem: 119
Ngày tạo: 01-04-2010
Có anh hà tiện mời bạn ăn cơm. Cơm đã chẳng có gì, đến bát đãu cũng không.
Chủ nhà bảo:
- Thôi ăn bốc cũng tốt chán!
Ðang ăn, bỗng gió thổi tắt đèn. Anh ta gọi con thắp đèn, khách bảo:
- Thôi, đèn đóm làm gì cho phí dầu, món ăn độc vị bốc nhầm đâu mà sợ.
Bỗng có tiếng sột soạt, chủ hỏi:
- Bạn làm cái gì thế?
- Trời tối như bưng, chẳng ai thấy gì, tôi cởi quần ra cho đỡ hỏng vải -
Khách đáp.
Lượt xem: 112
Ngày tạo: 02-04-2010
Có một anh chồng rất keo kiệt. Một hôm đi làm được nửa đường anh sực nhớ chưa tắt chiếc đèn dầu ở nhà. Sợ vợ quên, anh lập tức quay về. Ðến nhà anh không dám vào, vì sợ mở cửa, cửa sẽ chóng hỏng. Anh đứng ngoài dặn vợ tắt đèn. Bà vợ nghe thấy tiếng chồng bèn trách: "Ði được nửa đường rồi mà còn quay về làm gì thêm mòn giày!". Anh chồng liền nói ngay:
- Không lo, tôi toàn xách giày thôi, chỉ đi đất về dặn mình tắt đèn đấy!.
Lượt xem: 126
Ngày tạo: 03-04-2010
Có ông tính hà tiện, một hôm đi chân không ra chợ. Giữa đường vấp phải hòn đá, ngón chân chảy máu ròng ròng, thế mà ông ta không phàn nàn gì lại còn nói:
- May cho mình thật!
Có người qua đường lấy làm lạ, hỏi:
- Ông vấp toạc chân máu chảy ra thế, mà còn bảo may là thế nào?
- Anh không rõ. May là vì tôi không đi giày, chớ mà đi giày thì rách mất mũi giày rồi còn gì!
Lượt xem: 123
Ngày tạo: 04-04-2010
Một anh nhà giàu keo bẩn, không hề thết khách bao giờ. Một hôm, có kẻ thấy người ở nhà anh ta đem rổ bát ra cầu ao rửa, mới hỏi đùa:
- Nhà hôm nay mời khách đấy à?
Người ở nói:
- Ôi chà! Ông chủ tôi mà mời khách, thì có hoạ đến ngày chết!
Anh ta đi qua đấy, nghe thấy người ở nói vậy liền dừng lại mắng:
- Mày biết khi tao chết có mời ai hay không mà mày dám hẹn trước như thế?
Lượt xem: 117
Ngày tạo: 05-04-2010
Có một lão nhà giàu hà tiện, lúc lâm chung gọi ba đứa con vào hỏi:
- Cha chết thì các con tính chôn cất ra sao, cho khỏi tốn kém?
Con thứ ba nói:
- Con mua một cái chiếu rách, bó xác cha lại, chúng con lôi đi, ném xuống huyệt.
- Vẫn tốn kém.
Con thứ hai nói:
- Con ném cha xuống sông cho cá ăn.
- Không được! Thịt cha, cá ăn phí quá!
Người con cả nói:
- Con chất củi, đốt xác cha để lấy cho bón ruộng nhà ta.
Người cha gật đầu:
- Con nói hợp ý ta. Như vậy là không mất cái gì mà có lợi.
Lượt xem: 117
Ngày tạo: 06-04-2010
Một thằng lười, lười quá không muốn làm gì cả, cứ nằm ngửa dưới góc cây sung, há mồm chờ cho sung rụng vào thì nuốt. Nhưng đợi mãi, bao nhiêu sung đều rơi chệch ra ngoài, chẳng quả nào vào mồm cho. Chợt có người đi qua, nó gọi lại bảo nhặt sung bỏ vào mồm hộ. Không may lại gặp một thằng cũng lười, nó lấy hai ngón chân cặp quả sung, bỏ vào mồm cho thằng kia. Thằng kia gắt lên:rn- Khốn nạn! Lười đâu mà lười thế!
Lượt xem: 120
Ngày tạo: 07-04-2010
Có một thằng lười quá, ngày đêm chỉ nằm yên một chỗ, có hai bữa cơm, mà cũng không muốn há mồm ăn đến nỗi chết đói. Lúc xuống âm phủ, Diêm Vương bắt phải đầu thai kiếp mèo. Thằng lười bèn tâu rằng:
- Muôn tâu Ðại vương đầy tôi phải làm mèo, thì tôi xin cho được lông đen tuyền, chỉ có cái mũi là đốm trắng thôi.
Diêm Vương hỏi:
- Ðể làm gì?
Nó tâu:
- Ðể tôi lại nằm trong xó tối. Chuột trông thấy cái đốm trắng, ngỡ là miếng mỡ lợn lại gặm. Tôi chỉ việc há mồm ra ăn thịt, không phải mất công rình bắt gì nữa...
Lượt xem: 129
Ngày tạo: 08-04-2010
Một người có một thằng con hai mươi tuổi nhưng lười, không biết làm nghề gì mà ăn, chỉ nhờ vào bố. Một hôm ông thầy tướng coi tướng cho nó bảo:
- Bố anh sống tám mươi tuổi, còn anh cũng sống tới sáu mươi hai tuổi.
Thằng con nghe thấy thế, liền khóc òa lên. Thầy tướng lấy làm lạ hỏi:
- Tôi bảo bố con anh đều thọ cả, cớ sao lại khóc?
Nó trả lời:
- Bố tôi chết trước tôi hai năm, thế thì hai năm ấy, ông bảo ai nuôi tôi mà tôi chẳng khóc.
Lượt xem: 114
Ngày tạo: 09-04-2010
Có bốn anh thợ cưa xẻ gỗ cho một ông nhà giàu dưới vườn cây vào tiết tháng năm. Mít vừa độ chín, mùi hương thơm toả khắp khiến bốn anh thợ cưa thèm rỏ dãi. Chủ nhà lại là một lão hà tiện và keo kiệt, trưa nào cũng ra rình và đếm lại những quả mít đã chín. Bốn anh thợ cưa vừa thèm vừa ghét lão chủ, tìm cách lấy mít ăn cho bõ thèm.
Có một rựt hai quả nơi cây mít có bụi trầu không leo quanh và bảo cả bọn cùng ăn rồi sẽ có cách xử trí.
Trưa, lão chủ ra đếm mít, thấy mất hai quả bèn nổi giận, định đến bắt đền bốn anh thợ cưa. Lão vừa đến thì anh rựt mít nói ngay:
- Ðó, nhờ ông ra phân xử cho xem ai đúng ai sai.
- Ðúng sai thế nào không biết chứ các anh phải trả tiền hai quả mít ở cây kia cho tôi.
- Chính hai quả ấy đó ạ. Tôi thì bảo là quả mít, còn bọn kia thì lại nhất định là quả trầu không. Chúng cãi với tôi đã ngót mười hôm nay. Ðến lúc, hạ xuống ăn thì rõ rằng là quả mít, đúng như tôi nói. ấy thế mà chúng nó vẫn gân cổ lên cãi. Chúng bảo rằng quả trầu không cũng thơm và ngọt như quả mít. Bây giờ, may nhờ có ông ra, nhờ ông nói cho một lời.
- Một lời làm sao?
- Dạ, là quả mít hay quả trầu không ạ.
Ông chủ keo kiệt lặng thinh đi vào.
Lượt xem: 108
Ngày tạo: 10-04-2010
Có một anh tính khí rất keo kiệt. Hễ nhà có giỗ, thì cứ đem những chén "hạt mít" ra để mời khách uống rượu.
Một khi, có bạn ở xa đến chơi, anh ta phải thết cơm rượu, cứ lối cũ giở ra.
Người khách biết ý, đương ngồi uống rượu, tự nhiên khóc hu hu lên. Anh kia ngạc nhiên hỏi làm sao đương vui lại khóc?
Người khách gạt nước mắt, đáp rằng:
- Tôi uống rượu, nhìn thấy chén, thì lại sực nhớ đến người anh em bạn thân của tôi, ngày xưa vì uống bằng chén con như thế nầy, mà phải chết oan.
- Làm sao thế?
- Tại chén nhỏ quá, vô ý nuốt cả chén, cho nên chết hóc.
Anh chủ nhà vội vàng thay ngay chén con, mà lấy chén to đem ra.
Lượt xem: 107
Ngày tạo: 11-04-2010
Một anh có đôi giày. Khi có việc cần đi ra ngoài đường, anh ta ôm giày theo. Hễ gặp ai đi qua, anh ta mới xỏ chân vào giày. Một người đi đường
thấy thế bảo:
- Thế vẫn còn hoang phí!
- Phải làm như thế nào mới đỡ hoang phí? - Anh ta hỏi lại.
- Làm như tôi có cái quạt đây này. Mỗi khi nóng nực, tôi xoè ra và chỉ giơ lên, còn cứ lúc lắc đầu cho mát.
Lượt xem: 120
Ngày tạo: 12-04-2010
Xưa có anh keo kiệt, ăn chẳng dám ăn, mặc chẳng dám mặc, khi khư khư tích của làm giàu.
Một hôm, có người bạn rủ ra tỉnh chơi. Trước anh ta còn từ chối, sau người bạn nài mãi, anh ra mới vào buồng lấy ba quan tiền giắt lưng rồi cùng đi.
Khi ra đến tỉnh, trông thấy cái gì anh ta cũng muốn mua, nhưng sợ mất tiền lại thôi. Trời nắng quá, muốn vào hàng uống nước lại sợ phải thết bạn, không dám vào.
Ðến chiều trở về, khi anh qua đò đi đến giữa sông, anh keo kiệt khát nước quá, mới cúi xuống uống nước, chẳng may lộn cổ xuống sông.
Anh bạn trên thuyền kêu:
- Ai cứu xin thưởng năm quan.
Anh keo kiệt ở giữa dòng sông, nghe tiếng cố ngoi đầu lên, nói:
- Năm quan đắt quá!
Anh bạn chữa lại:
- Ba quan vậy.
Anh hà tiện lại ngoi đầu lên lần nữa!
- Ba quan vẫn đắt, thà chết còn hơn!
Lượt xem: 103
Ngày tạo: 13-04-2010
Có một ông lâu ngày đến nhà ông bạn thân chơi. Khách chủ gặp nhau chuyện trò rôm rả.
Chủ kiếm trầu mời khách nhưng giữa cơi trầu chỏ có một một miếng.
Chủ khẩn khoản mời mãi, khách đành phải ăn.
Cách một thời gian sau, ông này nhớ bạn lại đánh đường sang thăm trả.
Thấy vạn đến, ông kia mừng lắm, mời lên nhà trên ngồi. Chuyện trò lại rôm rả.
Ông này cũng bày ra giữa cơi chỉ có mỗi một miếng miếng trầu và khẩn khoản mời.
Ông khách khen cái cơi đẹp và nể lời cầm miếng trầu lên tay ngắm nghía:
- Thứ cau của nhà bác chắc bổ vào dịp mưa nên nó lắm xơ nhỉ?
- Không đâu ạ, đó chính là miếng trầu mác mời tôi dạo nọ đấy ạ. Tôi ngậm nó nên nó hơi bị dập ra.
Lượt xem: 115
Ngày tạo: 14-04-2010
Một anh tuy đã có vợ và có con ba bốn tuổi, nhưng tính vẫn tham ăn. Một hôm, anh ta ra đồng kiếm được mấy con cá đem về đốt lửa ngồi nướng.
Giữa lúc ấy, thằng con anh ta đói đang khóc quấy mẹ. Nhân trông thấy chồng nướng cá, mẹ nó dỗ:
- úi chà! Con cá vàng không? Nín đi rồi bố cho.
Thằng bé nín ngay, nhưng anh ta gắt:
- Vàng gì? Có phải nghệ đâu mà vàng!
Thằng bé lại khóc. Mẹ nó dỗ:
- Nín đi, kìa trông cá béo quá kìa! Nín đi rồi bố cho.
Thằng bé lại nín. Anh ta cau mặt:
- Cá đấy chứ có phải thịt đâu mà béo mấy chả béo!
Thằng bé lại giãy nảy lên khóc. Mẹ nó dỗ mãi không nín đành phải chỉ vào gắp cá nói:
- Nín đi rồi bố xem con nào nhỏ bố cho một con.
Nhưng anh chồng quát:
- Ba con bằng nhau, chả có con nào nhỏ cả.
Lượt xem: 113
Ngày tạo: 15-04-2010
Vợ chồng nhà nọ mới cưới, anh chồng có tính hay ghen. Hôm nào anh ta ở nhà thì không sao, còn tối nào anh ta đi vằng, bao giờ cũng lấy mun (tro) rải ra nền nhà, từ cửa buồng cho đến giường vợ.
Một hôm anh ta đi thăm bạn, định ngủ lại nhà bạn, nhưng rồi quá nửa đêm, ra về. Mới về đến nhà mình, anh ta liền vào giường vợ, ngủ khì cho đến sáng.
Sáng ra, nhìn mun có dấu chân, quên phắt là mình, nghi vợ đưa tình nhân vào giường, chẳng nói chẳng rằng, liên lôi vợ ra đập, vừa đập vừa hỏi:
- Dấu chân thằng mô đây?
Lúc đầu chị vợ còn im, sau đau quá nói:
- Dấu chân thằng chó đấy. Ði thăm bạn còn mò về ngủ đây!
Lượt xem: 118
Ngày tạo: 16-04-2010
Có anh sợ vợ, một hôm ngủ trưa, chiêm bao, bỗng cười khúc khích. Vợ thấy thế đập dậy, hỏi:
- Chiêm bao gì mà cười?
- à! Mơ lấy được vợ lẽ.
Vơn nổi cơn ghen, túm lấy áo chồng làm ầm ĩ. Anh chồng hoảng quá, vội phân trần:
- Chuyện chiêm bao chứ có phải chuyện thực đâu mà làm thế.
- Muốn chiêm bao gì thì chiêm bao, chứ chiêm bao như thế thì không được.
- Thế thì từ nay không dám chiêm bao như thế nữa.
Vợ lại bảo:
- Ngộ sau cớ chiêm bao như thế mà không cười thì ai biết đâu.
Chồng làm ra vẻ hối hận:
- Vậy từ rày tôi không ngủ ngày nữa vậy.
Lượt xem: 108
Ngày tạo: 17-04-2010
Anh chồng vừa đi làm về nói chuyện với vợ:
- Mình ạ, ngoài đường lúc nãy có hai người đánh nhau dữ quá, may mà có người thứ ba ngăn lại, nếu không thì có thể dẫn đến án mạng.
- Người thứ ba ấy là ai? - Chị vợ hỏi.
- Một chàng trai trẻ!
- Tôi thấy vai trò người thứ ba lúc nào cũng quan trọng và cần thiết, ví dụ như người xử kiện, trọng tài bóng đá, nhân chứng trước toà...
- Dĩ nhiên! - Anh chồng đồng tình.
Chị vợ nheo mắt nhìn chồng:
- ồ, thế sao lúc tôi đi tìm người thứ ba thì anh lại cứ lồng cả lên?
Loading...

FAN PAGE

GOOGLE +