Tìm theo chữ cái

A
B
C
D
E
F
G
H
I
J
K
L
M
N
O
P
Q
R
S
T
U
V
W
X
Y
Z
0
1
2
3
4
5
6
7
8
9
_

Danh sách truyện

Lượt xem: 15
Ngày tạo: 01-01-1970
Hai thiếu nữ trẻ tình cờ gặp nhau trong lúc họ đang mua sắm, sau bao tuần lễ xa cách. Cô thứ nhất bảo:

Ồ! Gặp lại cậu tớ mừng quá. Từ ngày cậu mở tiệc đính hôn đến giờ tớ mới gặp lại cậu, sao cậu đã định ngày cưới chưa?

Ngày cưới bãi bỏ rồi.

Cô bạn bảo.

Hắn và mình đã chia tay rồi.

Cô thứ nhất hỏi:

Có chuyện gì vậy?

Chả có gì đặc biệt cả.

Cô bạn nói.

Tớ nhận thấy tình yêu của mình dành cho anh ấy cứ càng lúc càng nhạt dần đi và cuối cùng rồi tan biến hoàn toàn.

Tệ quá đi thôi.

Cô thứ nhất bảo.

Thế cậu có hoàn trả lại nhẫn cho anh ấy không vậy?

Ồ không đâu.

Cô bạn bảo.

Tình yêu của tớ đối với chiếc nhẫn thì lại mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Lượt xem: 16
Ngày tạo: 01-01-1970
Tí hỏi Tèo:

Đố mày ký đá với ký gòn ký nào nặng hơn?

Ký đá nặng hơn cái chắc.

Sai rồi!

Tao không nói sai. Thí dụ bây giờ mày cầm ký gòn chọi tao, tao cầm ký đá chọi mày thì mày bị nặng hơn là cái chắc, đúng không?

? !
Lượt xem: 19
Ngày tạo: 01-01-1970
Hai anh bạn gặp nhau sau một thời gian xa cách khá lâu. Anh Xoài thấy anh Ổi mặt mày xuôi xị, quần áo bèo nhèo thì hỏi rằng:

Sao anh thiểu não quá vậy?

Anh Ổi đáp:

Thật là kinh khủng, tôi có một người yêu hiền hậu, vui tánh, xinh đẹp dễ thương...

Anh Xoài ngạc nhiên:

Chị ấy bỏ rơi anh à?

Anh Ổi lắc đầu:

Chính tôi phải cưới nàng mới ra nông nỗi này chứ!
Lượt xem: 18
Ngày tạo: 01-01-1970
Giữa tuồng chớp bóng, một ông già bò theo hàng ghế quơ tay tìm vật gì. Ông bò lên, bò xuống mấy lượt khiến một bàbực mình hỏi:

Ông tìm gì thế?

Lão già đáp:

Miếng kẹo cao su.

Bà kia cự:

Chỉ có miếng kẹo mà ông làm rộn phân nửa rạp hát thế này à?

Lão già nói:

Không phải chỉ miếng kẹo mà thôi, vì cái hàm răng giả của tôi nó dính trong ấy chứ!
Lượt xem: 21
Ngày tạo: 01-01-1970
Con của ta.

Nhà doanh nghiệp sắp chết nói với con.

Cha thành đạt được là nhờ hai phương châm: Trung tín và khôn ngoan. Trung tín là nếu con đã hứa giao thứ gì thì bất kể trường hợp nào, dù phải phá sản đi nữa, con cũng cứ giao.

Con xin ghi nhớ điều đó, thưa cha.

Người con đáp.

Còn khôn ngoan là thế nào ạ?

Khôn ngoan thì đơn giản thôi.

Người cha trả lời.

Con đừng hứa bất cứ điều gì hết.
Lượt xem: 21
Ngày tạo: 01-01-1970
Hai ông cùng hẹn nhau mai đi ăn cưới ở Lạng Giang. Tờ mờ đất ông này đã dắt xe đến nhà bạn, nhưng bạn ông ta đã đi rồi, đúng là "Aên cỗ đi trước, lội nước đi sau"; ông vội đạp xe đuổi theo, độ ba cây số thì gặp ông bạn đang cuốc bộ.

Ô, thế xe ông đâu?

Treo ở nhà!

Sao có xe ông không đi lại đi bộ?

Ông bạn dõng dạc:

Đi bộ không sợ thủng săm.
Lượt xem: 17
Ngày tạo: 01-01-1970
Một thân chủ Dưỡng trí viện gặp một bạn đồng viện, vội vồ vập hỏi:

Tôi có gặp anh ở Cù Lao Rồng phải không?

Không? Tôi không có đi đến đó bao giờ.

Tôi cũng vậy. Chắc là hai người nào đó chứ không phải chúng ta.

Lượt xem: 16
Ngày tạo: 01-01-1970
Quan toà:

Anh thấy người nào có vẻ khả nghi trong vùng không?

Cảnh sát viên:

Thưa ngài, tôi có thấy một người. Tôi hỏi hắn làm gì vào giờ khuya khoắt này thì hắn trả lời rằng hiện hắn chưa làm gì cả nhưng hắn có ý định mần một mẻ trong tiệm kim hoàn quanh đây.

Quan toà:

Đúng vậy, chính hắn đã bẻ khoá hiệu "VÀNG RỒNG" và ăn cắp mười đôi bông tai.

Cảnh sát viên:

Thưa ngài, có lẽ hắn là thằng ăn trộm, nhưng hắn không phải là kẻ nói láo.

Lượt xem: 18
Ngày tạo: 01-01-1970
Ông chồng đã lười làm lại hay la cà.

Hôm ấy phải tát nước, đợi mãi không thấy chồng về, bà vợ đi tìm, thì ra ông chồng vẫn ngồi uống nước chè tươi và tán gẫu ở nhà hàng xóm.

Về đến ngõ, vợ gắt:

Bận bịu là thế mà vẫn đi ngồi lê được!

Chồng cãi lại:

Ai ngồi lê? Ngồi trên giường đàng hoàng mà ngồi nguyên một chỗ từ sáng đến giờ đấy chứ?
Lượt xem: 19
Ngày tạo: 01-01-1970
Một người điên chui vào bụi cây mò kiếm lung tung. Một người điên khác đi ngang hỏi:

Mày làm gì đó?

Điên đáp:

Tao làm mất cái đồng hồ.

Bạn điên lủi vào kiếm giúp. Cả hai quậy cả giờ không gặp gì cả. Viên giám đốc Dưỡng trí viện ngó thấy, đến gần hỏi. Bạn điên nói:

Anh này làm mất cái đồng hồ.

Viên giám đốc bèn nhảy vào kiếm giúp. Ba người phá nát bụi cây, dọn sạch như mặt sân mà không gặp vật bị mất. Viên giám đốc phủi tay hỏi:

Anh có nhớ rõ anh làm mất ở đây không?

Điên đáp:

Không! Đồng hồ của tôi rớt trong cầu tiêu, tôi kiếm ở đây vì không có mùi thúi.

rnrnrnrn
Lượt xem: 12
Ngày tạo: 01-01-1970
Một người đàn ông có dính líu đến một vụ kiện, gợi ý luật sư của mình rằng nên gửi biếu ông chánh án sắp xử vụ kiện này món quà. Luật sư của anh ta cảnh cáo rằng ông chánh án này rất liêm khiết và nếu gửi quà như thế cho ông ta thì chỉ làm cho ông ta thành kiến với anh ta mà thôi.

Trong quá trình xử kiện, luật sư nhận xét thấy ông chánh án tỏ ra thiên vị khách hàng của mình và cuối cùng đã phán xử thiên vị cho anh ta. Sau đó người đàn ông nói với luật sư của mình rằng anh ta đã gửi biếu ông chánh án một món quà rất hậu hỉnh.

Ông luật sư nói:

Nhưng tôi không thể làm như thế được!

Anh ta nói:

Ồ, tôi gửi quà đấy! Nhưng tôi nhớ lời khuyên của ông, nên tôi đã lấy tên đối phương của tôi!
Lượt xem: 23
Ngày tạo: 01-01-1970
Trong phòng triển lãm tranh, chồng nói với vợ:

Bà nó xem đây là cảnh hoàng hôn trên Cửu Long Giang.

Bà vợ ngắm nghía:

Không có lẽ. Tôi tưởng đây là một bầy dê chứ!

Ông chồng dò theo mục lục, gật gù:

Bà nói phải, tôi xem lộn số thứ tự. Đây là cảnh chiếc tàu chở bò chìm giữa biển khơi.

Lượt xem: 14
Ngày tạo: 01-01-1970
Một ông đi chơi khuya; đến góc phố gặp một người đưa tay chận lại nói nhỏ nhẹ:

Giữa đêm vắng vẻ, xin ông nhủ lòng thương kẻ cô độc, lang thang không nơi trú ẩn, túi rỗng, bụng không, trong tay không có một vật gì ngoài cây súng lục thổ tả này.

Lượt xem: 15
Ngày tạo: 01-01-1970
Hai vợ chồng nhà nọ chuyển đến nhà mới ở tầng 5 một khu chung cư. Cô vợ nói:

Này anh, anh phải mua ngay rèm treo cửa sổ kẻo khi đi ngủ em thay quần áo, bên kia người ta nhìn thấy mất.

Khỏi cần! Họ nhìn thấy em tự họ sẽ phải mua lấy rèm che cửa nhà họ thôi.
Lượt xem: 17
Ngày tạo: 01-01-1970
Một bác sĩ không ưa những người hỏi bệnh giữa đám đông. Hôm ấy, bác sĩ gặp một nhân vật chuyên môn "Phỏng vấn" để nhờ chỉ thuốc miễn phí. Ông ấy nói:

Thưa bác sĩ giúp tôi một lời khuyên. Mỗi buổi sáng tôi thức dậy thì choáng váng mặt mày, khó chịu vô cùng. Lạ lùng nhất là triệu chứng này chỉ kéo dài lối nửa giờ rồi hết; tôi thấy khoẻ khoắn như thường. Nếu bác sĩ ở vào địa vị tôi, bác sĩ làm sao?

Bác sĩ đáp:

Tôi sẽ thức dậy nửa giờ sau đó thì cơn khó chịu hết ngay!
Lượt xem: 23
Ngày tạo: 01-01-1970
Một nhà soạn tuồng hát bóng Ấn Độ ra tuồng cải lương An Nam đưa bản thảo cho ông bầu gánh xem. Năm hôm sau, soạn giả đến hỏi ý kiến. Ông bầu nói:

Tôi muốn ông sửa đoạn chót một chút, thay vì cho tên ác ôn chết bằng dao găm, ông đổi lại bằng một phát súng.

Soạn giả hỏi:

Có gì khác lạ giữa mũi dao và viên đạn, dù sao kẻ ác cũng đền tội là đủ rồi.

Ông bầu mỉm cười:

Khác nhau xa lắm chứ, tôi muốn để tiếng súng nổ cho khán giả giật mình thức dậy đi về nhà chứ!
Lượt xem: 23
Ngày tạo: 01-01-1970
Trong làng nọ có một đứa con gái khật khùng, bạ gì nói nấy, không ai ngăn cấm được, nhưng không ai rầy cấm nó và cho là một điều vui.

Có lần một đoàn hát cải lương đến trình diễn, anh kép mùi quen tánh dê tán tỉnh cô nọ. Tối lại, vừa bước ra sân khấu vỗ ngực xưng tên thì cô gái đứng xem gần hàng ghế thượng hạng vụt nói to lên:

Đó, anh đó chọc tao. Anh đó hun tao hồi trưa.

Khán giả cười ầm ĩ. Anh kép hoảng hồn chạy vô buồng nói với ông bầu xin nghỉ, không lãnh tiền. Ông thầy tuồng nói:

Đêm mai mày nghỉ không sao, bây giờ mày phải diễn.
Lượt xem: 16
Ngày tạo: 01-01-1970
Gia đình kia có cô con gái xinh đẹp, muốn kén chàng rể có tính tiết kiệm. Nhiều chàng trai trong vùng đến nhưng không ai được ông bố vợ hài lòng. Gặp ai ông cũng lắc đầu. Một hôm có một chàng trai hớt hơ hớt hải đến, chẳng thèm chào ai, quăng ịch chiếc xe ở sân rồi chạy vội ra vườn quay lưng vào mọi người và vén quần lên...

Ông bố vợ cau mặt bảo:

Anh đến xin làm rể mà thô lỗ như thế, làm sao chấp nhận được!

Chàng trai chắp tay:

Thưa bác, tôi biết là không nên làm thế, nhưng tức bụng quá, không chịu được.

Thế sao trên đường đi, không dừng lại ít phút để giải quyết?

Thưa bác, thế thì phí quá!

Anh sợ mất thời gian à?

Dạ không. Tôi sợ phí cái khác cơ. Chả là bác có vườn rau, mà nước tưới vẫn phải mua, nên ta tiết kiệm được tý nào đỡ tý ấy ạ.

Ông bố vợ "Aø!" lên một tiếng, mặt rạng rỡ hẳn lên, vì ông vừa phát hiện ra được một người xứng đáng là rể nhà mình.

Đến ngày hôn lễ, nhà gái yêu cầu nhà trai tiết kiệm, chỉ cần ra Uỷ ban đăng ký và cô dâu chú rể chụp một kiểu ảnh kỷ niệm là xong. Khi anh thợ ảnh tới, chú rể gọi iù ới tất cả mọi người, từ gia đình nhà trai đến gia đình nhà gái, từ già trẻ lớn bé, thậm chí anh ta còn gọi cả người đi đường vào đứng chụp. Anh thợ ảnh thấy vậy nhăn mặt:

Tôi muốn chụp riêng cho anh chị một kiểu như thế mới có ý nghĩa, sao anh lại gọi tùm lum thế?

Chú rể bảo:

Khuôn khổ một bức ảnh có thể chứa được nhiều người mà lại chỉ ghi hình của hai người thôi lãng phí quá!

Nghe thấy vậy ông bố vợ càng tin mình sáng suốt lựa chọn được chàng rể xứng đáng.
Lượt xem: 16
Ngày tạo: 01-01-1970
Một trại chủ có 10 người làm công trong nông trại; bởi vì không có người nào năng nổ được như ông ta tưởng, ông bèn nảy ra một kế mà ông tin là sẽ trị cho họ bỏ tật lười biếng. Một hôm, ông bảo:

Các anh này, tôi có một việc dễ dàng, thoải mái chôngười nào lười biếng nhất nông trại này. Mời người nào lười nhất bước ra phía trước?

Ngay thứ khắc 9 người trong bọn cùng bước lên.

Tại sao anh không bước ra phía trước cùng những người khác.

Ông chủ trại hỏi người còn lại.

Người này đáp:

Mắc công quá.
Lượt xem: 17
Ngày tạo: 01-01-1970
Một ông khách ngồi mơ màng bên ly rượu thình lình vụt cười dài, chốc lại đưa tay lên, rồi để xuống, lắc đầu, không cười.

Người hầu bàn ngạc nhiên:

Thưa ông, ông làm gì thế?

Khách đáp:

Ờ! Ta kể chuyện ta nghe.

Nhưng thỉnh thoảng ông đưa tay lên và không cười là tại sao?

Vì chuyện đó ta biết rồi, không cần kể nữa.
Lượt xem: 14
Ngày tạo: 01-01-1970
Giám đốc một Dưỡng trí viện tiếp đón phái đoàn quan khách đến viếng thăm một công trình kiến tạo mà ông rất hãnh diện.

Một quan khách nhìn qua cửa sổ thấy một số thân chủ nối nhau lên bàn nhún, nhảy xuống hồ tắm, bèn khen rằng:

Quả thật không thiếu gì cả, có hồ tắm như thế là tuyệt lắm rồi!

Ông giám đốc nở mũi:

Ấy, tôi nghĩ rằng tình trạng sẽ khả quan hơn nếu hồ này có nước.

Lượt xem: 19
Ngày tạo: 01-01-1970
Người em:

Sách báo nói mỗi cái hôn chứa khoảng 40.000 vi trùng, mà saôngười ta cứ hôn nhau hoài vậy?

Người anh:

Đồ ngu! Chẳng có vi trùng nào cả?

Em:

Vậy sách báo ghi xạo hả?

Anh:

Lại càng ngu! Chàng hôn nàng truyền 40.000 vi trùng; nàng hôn lại chàng, trả lại 40.000 vi trùng. Vậy là huề chứ có hại gì?

Lượt xem: 16
Ngày tạo: 01-01-1970
Một anh thợ mộc đang sửa cánh cửa sổ cạnh phòng mạch vị bác sĩ. Anh lén nhìn vào, thấy bác sĩ đang nghe tim một thiếu phụ; bất ngờ bị lộ tẩy! Anh thản nhiên nói:

Mỗi lần ngắm cảnh tượng như vậy tôi lại hối tiếc mình không làm được bác sĩ như ai kia!
Lượt xem: 19
Ngày tạo: 01-01-1970
Một vị bác sĩ đi thăm bệnh suốt ngày; về đến nhà đã quá trễ. Ông dặn vợ nếu có ai gọi điện thoại thì trả lời đừng kêu ông. Đoạn, ông thay quần áo vào phòng ngủ. Vài phút sau có một bà gọi điện tới hỏi cách dùng thuốc cho ông chồng đang lên cơn đau bụng dữ dội.

Bà bác sĩ trả lời:

Tôi sắp sửa ngủ, nhà tôi chưa về, nhưng tôi có thể chỉ vẽ giúp bà vài điều cần thiết. Nào ông nhà đau gì đây?

Bà kia kể bệnh chồng. Bà bác sĩ nói nhỏ cho ông nghe, ông dặn cách trả lời, rồi bà nói cho thân chủ biết.

Bà kia nghe xong nói:

Cám ơn bà. Tôi sẽ làm theo lời bà dặn và mong nhà tôi sẽ hết bịnh. Có điều thắc mắc một chút là người đàn ông ngủ chung với bà có biết chút ít thuốc men gì không?
Lượt xem: 22
Ngày tạo: 01-01-1970
Sáng sớm, chồng đưa vợ tiền đi chợ. Khi vợ đi chợ về chồng hỏi còn tiền dư đưa mua rượu uống. Vợ nói:

Vật giá leo thang, cái gì cũng mắc, ông đưa có bấy nhiêu không đủ mua, lấy đâu mà dư?

Chồng hỏi:

Cái gì mà mắc? Giá cả có chánh phủ kiểm soát, bọn gian thương sắp bị chém đầu rồi mà!

Vợ nói:

Ông thử đi một lần sẽ biết. Món này hồi đó 10 đồng, bây giờ 50 đồng, món kia hồi đó 100 đồng bây giờ 300.

Chồng sừng sộ:

Tại sao má mày không tìm cái món hồi đó mà mua có phải rẻ hơn món bây giờ không?

Lượt xem: 17
Ngày tạo: 01-01-1970
Một anh làm biếng tìm đến nhà lão ăn sương học nghề ăn trộm. Tối đó lão đưa anh vào nhà cụ Từ, mở hòm đồ tế bảo anh chui vào rồi lão khóa lại bỏ đi.

Nằm trong hòm, tối như bưng, nhịn đói một ngày, đằng nào cũng chết, đêm sau tự nhiên anh hét:

Tao là Thành Hoàng đây, tao là Thành Hoàng đây.

Cả nhà cụ Từ kinh hãi co rúm lại, hòm vẫn khoá sao có người ở trong?

Cụ lật đật đi gọi mọi người:

Làng ta thờ phụng bất cẩn, đức Thành Hoàng ngài quở, hòm vẫn khoá mà ngài lại nói ở bên trong, làng nước đến mà chịu lễ chứ đổ chết cho ai?

Mọi người đổ đến nhưng ai cũng run như cầy sấy.

Trong hòm nói ra:

Tắt hết đèn đuốc, đốt đủ một trăm nén nhang từ đây ra đình.

Dân làng làm theo, "Ngài" lại phán tiếp:

Khiêng hòm ra sân mở khoá!

Lại làm theo.

Tao ra đình rồi đậy hòm lại, ngày mai đun nước rừng tẩy uế, đồ lễ, nếu không cả làng chết sạch.

Hòm vừa mở ra, một người lững thững, quần áo loè xoè đi theo hướng nhan thắp, dân làng cúi rạp xuống.

Thấy học trò ôm về một đống quần áo tế:

Thầy bỏ con, giá con không có mẹo thì không chết khô trong hòm cũng bị bắt.

Lão ăn sương reo lên:

Thế là con thành nghề rồi đấy.
Lượt xem: 18
Ngày tạo: 01-01-1970
Một binh nhì đi ngang qua một trung úy trẻ mà không đưa tay chào. Viên trung úy gọi anh ta lại và nghiêm giọng bảo:

Anh không chào tôi, vì thế ngay bây giờ anh phải chào liền hai trăm cái.

Ngay lúc đó thì một vị tướng xuất hiện.

Chuyện gì thế này? Vị tướng kêu lên khi trông thấy anh binh nhì tội nghiệp bắt đầu thực hiện mệnh lệnh kia.

Viên trung úy giải thích:

Tên ngu xuẩn này không chào tôi nên tôi bắt hắn chào hai trăm cái, coi như hình phạt.

Rất thích đáng.

Vị tướng vừa đáp vừa cười.

Nhưng trung úy đừng quên là mỗi lần như vậy anh phải đưa tay chào đáp lễ.
Lượt xem: 19
Ngày tạo: 01-01-1970
Thầy giáo sau khi dạy cho học trò một bài học về lòng hiếu thảo liền hỏi trò Bi:

Nếu em có hai cái nhà, ba em không có cái nào, em sẽ làm gì?

Em sẽ cho ba một cái nhà.

Giỏi lắm. Nếu em có hai cái xe, ba em không có cái xe nào, em sẽ làm gì?

Em sẽ cho ba một chiếc.

Giỏi lắm. Em hiểu rất rõ bài thầy giảng. Một câu hỏi chót: Nếu em để dành được 20.000 đồng, ba em lại không có đồng nào. Vậy em sẽ làm gì?

Em sẽ không cho ba đồng nào.

Ủa sao kỳ vậy. Em cho ba cái nhà, cho ba chiếc xe, sao em lại không cho ba đồng nào?

Thưa thầy, tại vì thật sự em có để dành 20.000 đ.

? !
Lượt xem: 16
Ngày tạo: 01-01-1970
Có một ông "Sếp buya rô" nọ chỉ thích nịnh.

Ông bắt nhân viên thuộc hạ khi xưng hô với mình phải nhớ một điều "Thưa sếp" hai điều "Bẩm sếp". Ai biết tính sếp thì cuối năm được tăng lương ngon ơ, còn nếu ba gai cứ "Thưa ông" là có cơ bị đổi đi nơi khác vì lý do kỷ luật. Vì thế, có nhiều người ức lắm, chỉ chờ dịp "Tặng" ông xếp hắc xì xằng ấy một bài học đích đáng.

Ngày nọ một nhân viên bị sếp thuyên chuyển. Anh em đồng sở liền tổ chức một bữa tiệc tiễn đưa và cố nhiên ông sếp nhà ta được mời làm chủ tọa danh dự. Tiệc rượu rất vui nhộn: Văn nghệ, tào lao, ... đủ mục.

Tiệc gần tàn, anh bị thuyên chuyển đứng lên có mấy lời từ biệt anh em và xin kể tặng các bạn một câu chuyện cổ tích. Anh em khoái quá, vì biết chàng này vốn nổi tiếng là một cây khôi hài, nay bỗng dưng hắn giở chứng kể chuyện xưa, hẳn phải gay lắm. Thế là tiếng vỗ tay hoan nghênh rộ lên khắp bàn tiệc.

Sau một hớp bia, gắp thêm miếng mồi, anh chàng mới khề khà kể:

"Ngày xưa có một ông vua tính nết rất kỳ khôi, hay chơi những trò trẻ con trái khoáy... Vua nghe đồn ở núi Thái Sơn mới xuất hiện một trăm con khỉ trôn đỏ rất quý và hiếm nên truyền triều thần phải bắt cho đủ số về làm cảnh. Các quan lo tái người, vì mạo hiểm leo lên được đỉnh Thái Sơn nguy hiểm kia đã khó, lại lùng bắt đủ một trăm con khỉ trôn đỏ cho vua nữa thì thật chết người! Nhưng không muốn mất chỗ đội mão, họ cần phải liều đi bắt khỉ. Bao phen xông xáo nguy hiểm, song họ chỉ có bắt được có chín mươi chín con khỉ, còn con đầu đàn chạy trốn, giăng bẫy mãi không được. Các quan lo lắm, kỳ hạn cũng sắp tới! Túng quá hóa liều, họ đành bắt một con chó nhỏ thay thế, hy vọng "Lập lờ đánh lận con đen" để qua mắt nhà vua.

Ngày nộp khỉ đã tới. Vua vui vẻ đón nhận đúng một trăm con khỉ và hết lòng khen ngợi quần thần.

Sẵn có chùm nhãn trên án, vua ném hết cho lũ khỉ, rồi xem chúng tranh ăn đuổi nhau "Khẹc, khẹc" khắp vườn thượng uyển. Chỉ một lát, chín mươi chín con khỉ ào tới, chùm nhãn hết sạch, chỉ riêng có con chó không ăn, lại chạy đi tìm "Món đặc biệt trời sinh" cho mình mà sực.

Vua lấy làm ngạc nhiên, phán hỏi triều thần sao lại có giống khỉ lạ thế?

Một vị quan kính cẩn:

Muôn tâu bệ hạ, đó là con khỉ sếp ạ!

Cả bàn tiệc được dịp cười lăn lộn trên bàn. Riêng có "Ngài sếp" nhà ta sạm mặt lại vì bị thuộc hạ chơi một cú đau hơn hoạn. Từ đó trở đi, ông sếp hết muốn ai xưng mình là "Sếp" nữa.

Lượt xem: 18
Ngày tạo: 01-01-1970
Một người đứng tuổi thấy chú bé tham ăn không chịu chia cho em nó miếng kẹo bèn khuyên rằng:

Cháu nên nhớ ở đời nên cho hơn là nhận.

Bé nói:

Con biết rồi; chính ba con cũng bảo như thế.

Ông kia khen:

Hay lắm! Ba cháu làm nghề gì?

Bé đáp:

Võ sĩ hạng lông.
Lượt xem: 16
Ngày tạo: 01-01-1970
Có bốn anh chàng nọ tính thích làm thơ nôm, vì anh nào cũng hy vọng thành một "Thi nhân" để tiếng trên đời như Đỗ Phủ, Lý Bạch.

Một bữa nọ cả bốn anh đi chơi. Khi đến một cái miếu thờ Quan Công, trên bàn thờ có treo một bức tranh vẽ Quan Công ngồi giữa, còn một bên là ông Châu Xương, một bên nữa là ông Quan Bình.

Nhưng cả bốn anh, nào có biết là đền thờ ai, và bức tranh vẽ gì? Ấy vậy mà bốn anh cũng rủ nhau mỗi người làm một câu thơ để góp lại thành một "Bài thơ tứ tuyệt", kỷ niệm một cuộc đi chơi có tính chất phong nhã.

Tất cả cùng tán thành. Anh thứ nhất khởi đọc:

"Hán Vương ăn ớt mặt đỏ gay"

Anh thứ hai đọc tiếp:

"Một bên thái tử đứng khoanh tay"

Anh thứ ba trông thấy hình ông Châu Xương liền tiếp:

"Thằng nọ râu ria cầm cái mác"

Một bức tranh vẽ ba ông, mà ba anh đã đáp hết, còn anh thứ tư không biết làm sao. Anh nhìn mãi ở trên bàn thờ có hai con hạc bằng đồng đứng trên lưng con rùa, anh nào có biết là con chi chi, nhưng anh ta cũng tiếp ngay:

"Còn bên cò quắm đạp cà cay"...

Tất cả bốn anh cùng nức nở khen hay và ghép lại một "Bài thơ tứ tuyệt" ở trước bàn thờ Quan Vân Trường nhà Hán:

"Hán Vương ăn ớt mặt đỏ gay

Một bên thái tử đứng khoanh tay

Thằng nọ râu ria cầm cái mác

Còn bên cò quắm đạp cà cay".
Lượt xem: 19
Ngày tạo: 01-01-1970
Hai ông tướng ngồi dự tiệc tại tư dinh; nhân lúc trà dư tửu hậu, một ông trổ tài nói:

Trong lần cầm quân có lần tôi đã thoát hiểm một cách thật kỳ lạ. Lúc đó tôi đang đứng trên gò đất chỉ huy, bỗng nghe viên đạn bay vèo tới, tôi vội vàng cúi đầu xuống và thoát chết.

Ông tướng kia cũng nói:

Tôi thì không ở trong trường hợp của bác. Nhưng một hôm tôi đang quan sát trận đánh bằng "Dzuy men" (ống nhòm), thấy bên kia địch có ổ súng máy, nhả đạn liên miên làm quân ta không tiến được, tôi nóng lòng, nên cầm cái "Dzuy men" ném trúng ổ súng máy. Ổ súng đó hết xài và có lẽ cũng vì vậy mà quân của tôi mới thắng...

Người lính đứng gác cửa phòng lắng tai nghe đến đây, quát lớn lên:

Quân sĩ đâu bắt hai ông tướng này lại cho ta!

Hai ông tướng ngơ ngác, lạ lùng, không hiểu làm sao cả. Nhưng ngay lúc đó người lính bước tới đứng thẳng chào và nói:

Thưa hai tướng, nghe hai tướng nói khoác vui quá, tôi cũng xin góp phần đó ạ!...

Lượt xem: 17
Ngày tạo: 01-01-1970
Xưa có hai người bạn chơi thân với nhau như ruột thịt. Một người vì sinh kế phải đi làm ăn xa.

Mấy năm sau, anh ta có dịp trở về làng, ghé vào nhà bạn chơi.

Hai người gặp nhau hết sức vui mừng, lúc đó anh mới biết bạn ở nhà mới cưới vợ được ít bữa. Hôm ấy chủ giữ khách lại ăn cơm và ngủ đêm để có thời gian hàn huyên.

Đến tối, hai người nằm ở nhà ngoài tỉ tê hết chuyện nọ đến chuyện kia mãi tới khuya mới ngủ. Nhưng chỉ riêng có khách vì đi đường xa mệt mỏi nên ngủ được ngay, còn chủ thì thấp thỏm ngủ không yên.

Đợi khách ngáy đều, chủ liền rón rén lần vào buồng với vợ. Một chập sau, chủ lại trở ra nằm với khách, nhưng trong lòng thì lo, chỉ sợ khách biết... Thì... Ngượng chết! Muốn thử xem khách còn thức hay không chủ liền áp tay vào khách thì vẫn nghe khách ngáy đều đều.

Mặc dù vậy, chủ vẫn thấy lòng áy máy không yên trí. Chủ lại thử một lần nữa bằng cách để tay trước mũi khách xem có thở đều không?

Nhưng khi vừa để tay trước mũi khách, thì thấy khách trở mình và nói:

Gớm quá! Cái nhà anh này!

Lượt xem: 19
Ngày tạo: 01-01-1970
Giờ kiểm tra, thầy giáo dạy sinh vật đem đến một cái lồng, bên trong đựng đủ loại chim. Thầy lôi ra một con và giấu sau lưng, chỉ để cho học sinh thấy cái đuôi, và hỏi học sinh:

Đây là chim gì?

Thưa thầy, chim sáo ạ!

Không đúng. Đây là chim gõ kiến. Cho em đoán một lần nữa...

Thầy giáo lại lôi ra một con khác và hỏi:

Con này tên gì?

Dạ...!

Học sinh nọ lúng túng.

Em nghĩ đó là con chào mào ạ!

Không phải, đây là chim hoạ mi. Em không học bài! Tôi thật buồn phiền phải cho em điểm "Không"! Tên em là gì nhỉ?

Em đố thầy đấy?

Lượt xem: 19
Ngày tạo: 01-01-1970
Một anh chàng dạo phố tình cờ gặp bạn cũ xa cách rất lâu. Anh vồ vập hỏi:

Hèn lâu mới gặp anh. Mạnh giỏi không?

Anh kia cũng vui vẻ đáp:

Bình yên. Tôi cũng mừng gặp lại anh.

Anh nọ nói:

May quá! Anh có thể giúp tôi một chút việc không?

Anh kia hơi ngạc nhiên hỏi:

Việc gì? Nếu được tôi sẵn sàng giúp anh.

Anh nọ tỏ vẻ mừng nói:

Tôi bỏ quên cái ví tiền ở nhà mà đang cần mua gầp một món đồ dùng lối 500 đồng, anh có cho tôi mượn được không?

Anh kia mỉm cười:

Rất tiếc tôi không có sẵn, nhưng tôi có cách giúp anh có ngay số tiền ấy.

Anh ta vừa thất vọng vội tươi tỉnh ngay.

Anh kia hỏi:

Anh có 5 đồng trong túi không?

Anh nọ đáp:

Có! Tôi có 10 đồng.

Anh kia nói:

Anh lên xe "Lam" về nhà lấy cái ví thì có ngay 500 đồng chứ khó khăn gì đâu.

Lượt xem: 18
Ngày tạo: 01-01-1970
Còi hụ trong trại chữa lửa, ông đại úy chỉ huy bảo một người lính đem lại đôi giày da vừa đánh bóng. Người này chạy đi lấy ngay. Ông đại úy vừa mặc quần áo vừa quát:

Tại sao mày lấy chiếc ống cao, chiếc ống thấp?

Người lính đáp:

Dạ thưa đại úy, hai chiếc kia cũng giống y như vậy, tôi biết lấy đôi nào bây giờ?
Lượt xem: 17
Ngày tạo: 01-01-1970
Con coi hát bóng thấy gì hay nói cho ba má nghe xem nào?

Dạ, con thấy ông Tây ôm bà đầm hun giống in ba hun chị bếp vậy.
Lượt xem: 16
Ngày tạo: 01-01-1970
Anh nọ tính hay đùa dai, một hôm đứng chơi ngoài ngõ, thấy bọn thợ cưa vác cưa đi qua, níu lại hỏi:

Này các bác, như thế này thì cây gì cưa cũng được chứ?

Mấy người thợ cưa đáp:

Đã làm nghề thợ cưa thì cây gì cưa chẳng được.

Anh nọ ra vẻ mừng rỡ, bảo:

Nếu vậy thì mời các bác vào trong nhà... Bây giờ đã quá ngọ, mời các bác vào nhà ăn cơm cho no, cho khoẻ đã, rồi chiều tôi nhờ các bác cưa giùm tôi...

Mấy người thợ hí hửng vào nhà. Anh chàng tinh nghịch liền sai đầy tớ làm cơm, lấy thịt lợn ninh nhừ với mật cho thật nhiều muối vào.

Cơm dọn ra, mấy người thợ thấy cơm bùi thịt béo, ăn thả sức. Ăn xong no quá, liền ngả mình ra thiu thiu ngủ.

Anh nọ gọi đầy tớ lại dặn:

Tao đi vắng một lát, chốc chúng nó dậy kêu khát đòi uống nước thì cứ đòi đúng mười đồng một bát nước hãy bán nhé!

Chiều hôm đó, bọn thợ khát nước quá đòi uống. Thằng ở cứ y như lời chủ dặn, bảo nhà không nước, muốn uống nó mua hộ nhưng phải trả mười đồng một bát. Bọn thợ nghe nói cứ ừ đại. Nhưng một bát cũng chưa hết khát, rồi hai bát, ba bát...

Thằng ở ngần ngừ không chịu đi mua, bọn thợ phải nói:

Thì cứ đi mua giùm chúng tôi, sáng mai trừ vào tiền cưa cây, lo gì mất.

Thằng ở nói:

Tôi không biết, các bác có sẵn tiền đây thì cứ trả đi cho tôi nhờ!

Bọn thợ đáp:

Ừ, thì sáng mai tôi trả tiền cho anh!

Thằng ở lại mang nước cho uống, nhưng thịt kho với mật và muối làm khô cổ như rang, bọn thợ kia uống hì hụp mãi, uống căng cả bụng mà vẫn không hết khát.

Sáng hôm sau, bọn thợ hỏi chủ nhà:

Nào, ông bảo cưa cây gì thì để anh em chúng tôi ra cưa!

Anh nọ liền lẳng lặng dẫn bọn thợ ra vườn, chỉ vào một cây rau thơm nói:

Đây, tôi muốn nhờ các bác cưa hộ tôi cây này!

Bọn thợ cưa nhìn nhau, nhao nhao lên:

Tưởng cưa cây gì chớ cưa cây rau thơm thì cưa thế quái nào được!

Anh nọ liền nói:

Thế hôm qua sao bác bảo: "Cây gì cưa mà chẳng được", thế có phải là các bác đánh lừa tôi không nào?

Nói xong anh nọ lẩn vào trong nhà, cho thằng ở ra đòi tiền nước, làm bọn thợ nhẵn túi không còn một đồng nào...
Lượt xem: 14
Ngày tạo: 01-01-1970
Một thiếu nữ lần đầu tiên về vùng nông thôn chơi, thấy cái gì cũng lạ lùng, thích thú và luôn miệng hỏi một chàng trai làng là bạn mới của cô. Thấy một con vật đang ăn cỏ, cô ngạc nhiên hỏi:

Sao con bò này lại không có sừng vậy ạ?

Vì nó là con ngựa!

Chàng trai trả lời.
Lượt xem: 19
Ngày tạo: 01-01-1970
Một đệ tử lưu linh chập choạng về nhà giữa đêm khuya. Hắn vào phòng khách thấy bóng mình trong gương của cái tủ liền trợn mắt quát to:

Thằng khốn kiếp kia! Mày thừa dịp tao vắng nhà đến gù vợ tao phải không? Hãy xem tao trị tội mày đây này.

Hắn nắm tay tống vào tủ một quả. Tấm kiếng vỡ từng mảnh. Hắn tỏ vẻ hối hận lẩm bẩm:

Tội nghiệp! Tao quên bảo mày lấy cái gương ra.
Lượt xem: 22
Ngày tạo: 01-01-1970
Một thiếu phụ đi chơi về nhà khuya bị chồng hạch hỏi:

Em đi nhảy với thằng Văn Manh phải không?

Người vợ đáp:

Anh đừng có nổi ghen xằng như vậy không tốt. Không ai thấy em ở trong tiệm nhảy với anh ấy đâu vì em ở nhà anh ấy từ chiều đến giờ.
Lượt xem: 18
Ngày tạo: 01-01-1970
Ông dừng xe lại đây, tôi vào chợ mua chục bắp nấu về ăn.

Này, bà nhớ lựa bắp mềm, non cho tôi nghe bà, bắp già hạt cứng quá tôi không ăn đâu.

Bà vợ vào chợ rồi trở ra, tay cầm chục bắp già đưa cho chồng.

Ủa sao bà mua bắp thế này?

Ông không ăn được thì tôi ăn! Còn ông đi tìm bắp non mà ăn!
Lượt xem: 15
Ngày tạo: 01-01-1970
Vợ chồng nhà nọ mới cưới, anh chồng có tính hay ghen. Hôm nào anh ta ở nhà thì không sao, còn tối nào anh ta đi vắng, bao giờ cũng lấy tro rải ra nền nhà, từ cửa buồng cho đến giường vợ.

Một hôm, anh ta đi thăm bạn, định ngủ lại nhà bạn nhưng rồi quá nửa đêm, ra về... Mới về đến nhà mình, anh ta liền vào giường vợ, ngủ khì cho đến sáng.

Sáng ra nhìn thấy có dấu chân, quên phắt là dấu chân mình, nghi vợ đưa tình nhân vào giường, chẳng nói chẳng rằng, liền lôi vợ ra đánh, vừa đánh vừa hỏi:

Dấu chân thằng nào đây?

Lúc đầu chị vợ còn im, sau đau quá nói:

Dấu chân thằng chó đấy! Đi thăm bạn còn mò về ngủ đây!
Lượt xem: 21
Ngày tạo: 01-01-1970
Một hôm, viên giám đốc Dưỡng trí viện thấy một thân chủ cắn đầu bạn đồng viện lia lịa từng cái một bèn hỏi:

Anh làm gì thế?

Vị thân chủ đáp:

Tôi mổ nó, vì tôi là gà.

Viên giám đốc nói:

Ờ! Hay nhỉ! Còn anh này?

Nó nói tôi là hột lúa.
Lượt xem: 15
Ngày tạo: 01-01-1970
Chị vợ phụng phịu nói với chồng:

Anh chàng diễn viên trong kịch tỏ tình với người yêu thật là nồng nhiệt. Còn anh, chẳng bao giờ nói nổi với em một câu như thế.

Nhưng em biết rằng anh ta khác với anh. Anh ta làm như vậy là được trả lương, còn anh...
Lượt xem: 16
Ngày tạo: 01-01-1970
Một người lái xe ngừng lại hỏi người điên trên lề đường:

Thưa ông, xin ông cho biết từ đây đến khúc quanh gần hay xa.

Điên đáp:

Khúc quanh à? Ở trước mặt ông kìa!

Bác tài xế dụi mắt:

Không! Tôi không thấy đâu cả.

Điên nói:

Đúng vậy. Tại ông đến trễ một chút mới không thấy. Vừa rồi có một chiếc xe tới trước ông, nó lấy mất rồi.
Lượt xem: 15
Ngày tạo: 01-01-1970
Trong buổi tiệc tầm thường mà chủ nhà cố gắng làm ra vẻ thật long trọng, một thực khách vừa uống xong tách nước nóng sau khi tráng miệng thì có tên hầu bàn đến hỏi rằng:

Thưa ngài dùng thêm tách nữa không? Ngài dùng trà hay cà phê.

Ông khách đáp:

Cám ơn anh! Nếu tách tôi uống vừa rồi là cà phê thì anh đem lại cho tôi một tách trà, con nếu đó là trà thì tôi muốn uống cà phê.
Lượt xem: 18
Ngày tạo: 01-01-1970
Một cô gái đẹp đi lững thững trong vườn thú, cuối cùng dừng lại trước đảo khỉ. Ngạc nhiên khi thấy các con vật đi đâu hết, cô hỏi người coi thú:

Hôm nay khỉ đi đâu cả?

Chúng về hang, thưa cô, hiện giờ là mùa giao cấu.

Liệu chúng có ra không, nếu tôi quăng cho chúng vài củ lạc?

Người coi thú lắc đầu:

Tôi không biết, nhưng thưa cô... ở địa vị cô thì cô có ra không?